Santorini

Santorini-Sunrise-Chair.jpgSantorini-Sunrise-Alley.jpgSantorini-Sunrise-Breakfast.jpgSantorini-Beach-Alone.jpgSantorini-Sunset-Couple.jpgSantorini-Sunset-Oia.jpgSantorini-Sunset-TwoGirls.jpgSantorini-Sunset-Twomen.jpgAthens-Acropolis.jpgc11-Athens-Hill-of-Muses.jpg

Tiếng Việt

Khẽ đẩy nhẹ cánh cổng mầu xanh để thấy mình lạc bước giữa vô tận mầu xanh của trời và biển dịu dàng giao nhau bằng lớp sương mù bảng lảng. Bước vào trong cánh cổng mầu xanh và thốt nhiên quên mất điều mình tìm kiếm khi đối diện với miệng núi lửa huyền bí rẽ nước nhô lên giữa đại dương xanh thẳm và dọc theo vách đá dựng đứng dòng nham thạch sững sờ dừng lại từ muôn nghìn thế kỷ trước. Ngồi lại bên cánh cổng mầu xanh nhâm nhi ly vang trắng làm từ những cánh đồng nho miên man rạp mình trên sườn núi; bâng quơ hái một cành olive trồng ngay trước hiên nhà rồi ngỡ ngàng với vị ngọt mặt trời của những quả cà chua mọng đỏ. Rời cánh cổng mầu xanh xuôi theo những bậc đá trắng, đi ngược bước chân lừa xuống bến cảng xưa, khum tay gọi một con tầu thấp thoáng ngoài khơi trên những con sóng nhỏ. Lời tiên tri lấy trên đỉnh Delphi lạc mất trong bao la gió biển. Sắc hoa giấy đỏ rực trên góc tường sơn trắng. Vòm cong giáo đường xanh lẫn vào bầu trời xanh ngắt để lạc lòng tin bồng bềnh như đám mây nhỏ hình chữ thập. Tiếng ve sầu xôn xao trên con đường lát đá chỉ tạm lắng khi hoàng hôn phía cuối đảo rực lên muôn ráng diệu kỳ. Santorini có gì để nhớ, để quên? Em thả tóc bay trong đêm lộng gió, anh căng một cánh buồm khát khao đỏ như chấm mặt trời Oia…

Text & Photographs © 2013 Vietdung.eu