Ha Noi – My Home Town

PoC-HN-11.jpgPoC-HN-12.jpgPoC-HN-13.jpgPoC-HN-14.jpgPoC-HN-10.jpgPoC-HN-07.jpgPoC-HN-08.jpgPoC-HN-09.jpgPoC-HN-01.jpgPoC-HN-02.jpgPoC-HN-03.jpgPoC-HN-04.jpgPoC-HN-05.jpgPoC-HN-06.jpg

Tiếng Việt

Hình như đã lâu lắm rồi tôi không cảm thấy mình nhớ về Hà nội? Không nhớ những không gian chật hẹp trong khu phố cũ, những hành lang tối tăm và khung cửa sổ mòn mỏi mở ra một khoảng sân nhỏ làm sáng bừng lên một góc hẹp. Trên bậu cửa sổ bằng gỗ nứt nẻ vì mưa nắng, lớp sơn cũ phai mầu cong queo tự tách ra khỏi những vết khắc ngoệch ngoạc trẻ thơ. Chiếc lồng nan méo mó và trống rỗng, không còn tiếng chim yến hót ngày nào, ngay cả chiếc cành cây nhỏ từng làm chỗ đậu cho chim cũng quắt lại. Riêng chiếc cốc thuỷ tinh vẫn xâm xấp một ít nước mưa hắt vào, đọng lại và bắt đầu lên một thứ rêu mờ mờ.

Hình như tôi đã lãng quên nhiều thứ với tháng ngày qua rong ruổi? Bậc cầu thang bằng gỗ lim mòn vẹt cứ rung lên dưới những bước chân hối hả, chiếc tay vịn nhẵn bóng cùng với thời gian và vệt tay hờ hững của bao người qua. Chạm vào rồi lãng quên. Có thật tôi đã lãng quên mầu xanh của giàn thiên lý mà một thủa nào bà vẫn dùng hoa để nấu canh? Vị ngọt và mát mà chỉ riêng mùa hạ mới có. Thế mà hình như tôi đang không nhớ về Hà nội, không nhớ thứ nắng chiều làm vàng suộm lên mầu vôi tường cũ kỹ. Những vết nứt bỗng trở thành lãng mạn, như nếp nhăn phía đuôi mắt thời gian. Chỉ sau hai gian nhà mà không gian bỗng nhiên tĩnh mịch. Tôi có thể nghe thấy tiếng nhỏ giọt của vòi nước trong lòng chiếc la-va-bô bằng sứ có lớp men trắng đục. Tiếng đôi chim bồ câu gù nhau trên ống máng. Tiếng những chiếc lá khô khẽ cựa mình sột soạt. Và thốt nhiên từ bên nhà hàng xóm thánh thót tiếng pi-a-nô điêu luyện và sang trọng. Tôi vẫn nhớ người con gái hay chơi đàn vào buổi chiều ấy có mái tóc chấm ngang vai. Tên nàng tôi đã quên.

Có phải tôi đã trót quên nhiều điều không thể nào phai trong ký ức về một nơi chốn thân thương tràn kỷ niệm? Hay ký ức đã lên rêu như hòn non bộ trong khu vườn nhỏ với lão tiều phu bằng đất nung cả đời ngồi câu mà không bắt được những chú cá vàng mắt lồi cứ thản nhiên lượn lờ nhả bọt ngay dưới gốc si già. Nếu như ta có thể đếm thời gian bằng những tờ lịch nhỏ thì làm sao tôi biết được đã từ bao lâu những viên bi ve đã nằm yên lặng dưới tán lá địa lan lúc nào cũng thẫm xanh. Hình như tôi vẫn chưa quên chiều mưa tuổi thơ ngồi trên bậc thềm nhỏ, thả thuyền giấy trôi theo dòng nước và thử hình dung về một cánh buồm mầu đỏ lạ lẫm nơi xa. Đã có một thời như thế, ước mơ là mảnh trời nhỏ xíu với những đám mây trắng mang đủ dáng hình kỳ lạ. Có chú bé con ngồi chống cằm tư lự trong một góc vườn, dưới mái ngói thâm nâu.

Hình như đã lâu lắm rồi tôi thấy mình thờ ơ với những hình ảnh về Hà nội trên màn hình VTV4. Tôi cũng không đọc những dòng tin thời sự giống nhau đến buồn tẻ trên mạng, không thấy mình rung động khi nghe người ta làm ra một cái gì đó “kỷ lục” ở Hà nội. Tất cả bỗng trở nên xa lạ, lạnh lùng và hời hợt. Tôi không nhận ra thành phố của mình trong những sắc mầu lòe loẹt ấy. Có phải tôi đã lãng quên? Có phải tôi đã bị cuốn theo cuộc sống đời thường mà đánh rơi mất chính tâm hồn mình, ở một nơi xứ lạ? Có đôi lúc tôi thấy mình như đứa trẻ xa nhà, lạc lối. Dấu đường xưa đã mờ xóa, không lối về. Tương lai là những ngã tư tiếp nối trên con đường bụi đỏ. Đi về đâu?

Hình như tôi chưa hẳn đã lãng quên Hà nội vì thỉnh thoảng, bất chợt đâu đó ở Venezia, Lisboa hay Roma… giữa những phố phường xa lạ tôi vẫn cảm thấy như mình đang đi giữa lòng Hà nội, trên những vỉa hè vênh váo, lấp loáng ánh đèn đêm. Hình như ánh trăng nửa đêm ở Hà nội có khác nên tôi đã nhìn thấy mầu trắng muốt của cánh hoa quỳnh kiêu sa sáng lên một cách lạ kỳ. Hương hoa nồng nàn và huyền bí như đêm thẳm sâu.

Hình như tôi vẫn chưa lãng quên…

Text & Photographs © 2011 Vietdung.eu